Burano là một hòn đảo ở đầm phá phía bắc Venetian, chỉ mất 40 phút đithuyền từ thành phố Venice là có thể thong thả dạo bước trên đảo.
Burano là một ngôi làng đánh cá cũ và những truyền thống đánh bắt của đảo Burano được truy trở lại thời La Mã. Hòn đảo không chỉ có những ngôi nhà rực rỡ sắc màu mà còn lừng danh với nghệ thuật làm vải đăng-ten (vải ren) với màu sắc tươi sáng.
Đảo Burano là một nơi tái định cư được người La Mã sáng lập sau khi rờibỏ thành phố Altino, tháo chạy trong cuộc xâm lăng của người Hung.
Người La Mã đã đặt tên đảo là Burano theo một trong những chiếc cổng của thành phố cũ.
Những ngôi nhà đầu tiên trên đảo Burano là những ngôi nhà sàn được xâydựng trên những cột cây trên mặt nước, với những bức tường được bện bằngtre, trúc, hay lau, sậy mà chỉ trát bùn đại khái.
Sau này, những ngôi nhà thô kiểu cũ đã được thay thế bằng ngôi nhà gạchvững chắc hơn, và cư dân đảo bắt đầu sơn vẽ ngôi nhà của họ với nhiềusắc màu tươi sáng.
màu sắc được sơn quét lên những ngôi nhà là không rõ nguồn gốc, thế nhưngcâu chuyện về nó được người dân kể lại là cách đây nhiều năm. Khi ngưdân đánh cá trở về vào lúc rạng đông, họ không thể phân biệt đâu là ngôinhà của mình do có một lớp sương mù dày đặc bao trùm. vì vậy, người dânmới bắt đầu sơn quét ngôi nhà với nhiều sắc màu khác nhau để tránh nhầmlẫn.
Người ta bảo rằng, sắc màu của những ngôi nhà trên đảo Burano tồn tại cùng với nhiều gia đình đã đi qua nhiều thế kỷ.
Ngày nay, hệ thống màu sắc đặc điểm của những ngôi nhà trên đảo đã đượcphát triển lên dần. Nếu một cư dân nào đó muốn sơn nhà của mình lại, họcần phải gửi một yêu cầu đến chính phủ về việc sơn nhà. Chính phủ sẽtrả lời bằng cách đưa ra thông báo về một vài màu sắc cụ thể được phép đểsơn.
mặc dù hòn đảo đã lập khu định cư từ thế kỷ thứ 6, nhưng mãi tới thế kỷ16 mới là giai đoạn đánh dấu sự phát triển kinh tế vượt bậc. Đó là thờiđiểm chị em trên đảo bắt đầu làm vải ren bằng chiếc kim thêu.
Họa sĩ thiên tài leonardo da Vinci đến thăm đảo vào năm 1481, ông đã đếnthăm thị trấn nhỏ lừng danh với nghề làm vải ren, Lefkara và mua mộttấm để phủ lên bàn thờ chính cho nhà thờ chính tòa Milano.
Vải ren đã sớm xuất khẩu sang khắp thị trường châu Âu, nhưng ngànhthương mại này bắt đầu giảm sút trong thế kỷ 18 mà không được bình phục,mãi cho đến năm 1872 khi có một ngôi trường dạy cách làm vải ren mở rathì ngành nghề truyền thống của đảo mới quay trở về thời hoàng kim.
Nghề làm ren tuy có thời cơ bùng nổ một lần nữa, nhưng ngày nay làm rentheo phương thức truyền thống của đảo hết sức tốn thời gian. Thêm vào đólà vật liệu để làm nên sản phẩm cũng rất tốn kém.
Nguồn Internet
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét